Vina Blockchain
Vina Blockchain
Dang Van
Episode 368 - August 6 - Audio: 268 - Text: Touching The Tiger 10
16 minutes Posted May 29, 2020 at 2:15 pm.
0:00
16:49
Download MP3
Show notes
He changed the Chinese position toward the Soviet Union from containment to explicit strategic hostility and, in effect, to roll-back. Ông đã thay đổi lập trường của Trung Quốc đối với Liên Bang Sô Viết từ sự ngăn chặn sang sự thù nghịch chiến lược công khai và, trong thực tế, đẩy lùi [nó].
China would no longer confine itself to advising the United States on how to contain the Soviet Union; it would now play an active role in constructing an anti-Soviet and anti-Vietnam coalition, especially in Asia. Trung Quốc sẽ không còn tự giới hạn mình vào việc cố vấn Hoa Kỳ về phương cách ngăn chặn Liên Bang Sô Viết; giờ đây nó sẽ đóng một vai trò tích cực trong việc xây dựng một liên hiệp chống Sô Viết và chống Việt Nam, đặc biệt tại Á Châu.
It would put the pieces in place for a possible showdown with Hanoi. Nó sẽ sắp xếp các sự việc vào đúng chỗ cho một sự biểu dương khả hữu với Hà Nội.
Deng’s Foreign Policy—Dialogue with America and Normalization Chính Sách Ngoại Giao Của Họ Đặng – Đối Thoại Với Mỹ Và Bình Thường Hóa
When Deng returned from his second exile in 1977, he reversed Mao’s domestic policy but left Mao’s foreign policy largely in place. Khi họ Đặng quay trở lại từ cuộc lưu đầy thứ nhì trong năm 1977, ông đã đảo ngược chính sách đối nội của họ Mao nhưng giữ lại phần lớn chính sách ngoại giao của họ Mao.
This was because both shared strong national feelings and had parallel views of the Chinese national interest. Điều này xảy ra bởi cả hai cùng chia sẻ các cảm nhận dân tộc mạnh mẽ và đã có các quan điểm tương tự về quyền lợi quốc gia của Trung Quốc.
It was also because foreign policy had set more absolute limits to Mao’s revolutionary impulses than domestic policy. Nó cũng đã xảy ra bởi chính sách ngoại giao đã đặt ra nhiều giới hạn tuyệt đối đối với các xung động cách mạng của họ Mao nhiều hơn chính sách đối nội.
There was, however, a significant difference in style between Mao’s criticism and Deng’s. Tuy nhiên, đã có một sự khác biệt đáng kể về phong cách giữa sự phê bình của họ Mao và họ Đặng.
Mao had questioned the strategic intentions of America’s Soviet policy. Họ Mao đã tra vấn về các chủ định chiến lược trong chính sách đối với Sô Viết của Mỹ.
Deng assumed an identity of strategic interests and concentrated on achieving a parallel implementation. Họ Đặng giả định một sự đồng nhất về các quyền lợi chiến lược và đã tập trung vào việc giành đạt được một sự thi hành tương tự.
Mao dealt with the Soviet Union as a kind of abstract strategic threat whose menace was no more applicable to China than to the rest of the world. Họ Mao đối phó với Liên Bang Sô Viết như một loại hăm dọa chiến lược trừu tượng mà sự dọa nạt không áp dụng nhiều đối với Trung Quốc cho bằng phần còn lại của thế giới.
Deng recognized the special danger to China, especially an immediate threat at China’s southern border compounding a latent threat in the north. Họ Đặng đã nhìn nhận mối nguy hiểm đặc biệt đối với Trung Quốc, nhất là một mối đe dọa trực tiếp ở biên giới phía nam Trung Quốc cộng với một sự đe dọa tiềm tàng ở phía bắc.
Dialogue therefore took on a more operational character. Sự đối thoại vì thế mang một tính chất hoạt động hơn.
Mao acted like a frustrated teacher, Deng as a demanding partner. Họ Mao hành động như một giáo viên tuyệt vọng, họ Đặng như một đối tác đòi hỏi hơn.
In the face of actual peril, Deng ended the ambivalence about the American relationship of Mao’s last year. Đối diện với mối hiểm nghèo thực sự, họ Đặng đã chấm dứt sự mâu thuẫn về mối quan hệ với Mỹ trong năm cuối cùng của họ Mao.
There was no longer any Chinese nostalgia for opportunities on behalf of world revolution. Không còn bất kỳ sự hoài niệm nào của Trung Quốc về các cơ hội nhân danh cách mạng thế giới.