Vina Blockchain
Vina Blockchain
Dang Van
Episode 363 - August 1 - Touching The Tiger 5
17 minutes Posted May 29, 2020 at 1:55 pm.
0:00
17:30
Download MP3
Show notes
Cultural proximity may account for the relative absence of the sure touch in strategic analysis that usually guided Chinese policy during America’s Vietnam War. Sự gần gũi văn hóa có thể chịu trách nhiệm cho sự vắng bóng tương đối của sự chứng thực kỹ lưỡng trong sự phân tích chiến lược vốn thường hướng dẫn chính sách Trung Quốc trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam của Mỹ.
Ironically, Beijing’s long-term strategic interest was probably parallel to Washington’s: an outcome in which four Indochinese states (North and South Vietnam, Cambodia, and Laos) balanced each other. Một cách mỉa mai, quyền lợi chiến lược dài hạn của Bắc Kinh có thể tương đồng với quyền lợi của Hoa Thịnh Đốn: một kết cuộc trong đó bốn quốc gia Đông Dương (Bắc và Nam Việt Nam, Căm Bốt và Lào) cân đối lẫn nhau.
This may explain why Mao, in outlining possible outcomes of the war to Edgar Snow in 1965, listed an outcome preserving South Vietnam as possible and, therefore, presumably acceptable. Điều này có thể giải thích lý do tại sao họ Mao, khi phác họa các kết cuộc khả hữu của cuộc chiến với Edgar Snow trong năm 1965, đã liệt kê một kết cuộc duy trì Nam Việt Nam là khả hữu và, do đó, được giả định có thể chấp nhận được.
During my secret trip to Beijing in 1971, Zhou explained China’s objectives in Indochina as being neither strategic nor ideological. Trong cuộc du hành bí mật của tôi đến Bắc Kinh trong năm 1971, họ Chu đã giải thích các mục tiêu của Trung Quốc tại Đông Dương là không có tính chất chiến lược hay ý thức hệ.
According to Zhou, Chinese policy in Indochina was based entirely on a historical debt incurred by ancient dynasties. Theo họ Chu, chính sách của Trung Quốc tại Đông Dương được đặt hoàn toàn trên một món nợ lịch sử bị vướng mắc bởi các triều đại cổ xưa.
China’s leaders probably assumed that America could not be defeated and that the north of a divided Vietnam would come to depend on Chinese support much as North Korea did after the end of the Korean War. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc có lẽ đã giả định rằng Mỹ không thể bị bại trận và rằng miền bắc của một Việt Nam bị phân chia sẽ đi đến việc lệ thuộc vào sự ủng hộ của Trung Quốc nhiều như Bắc Hàn đã lệ thuộc sau khi chấm dứt Chiến Tranh Triều Tiên.
As the war evolved, there were several signs that China was preparing itself—albeit reluctantly—for Hanoi’s victory. Khi cuộc chiến tiếp diễn, đã có vài dấu hiệu rằng Trung Quốc đã tự chuẩn bị -- mặc dù miễn cưỡng – cho sự chiến thắng của Hà Nội.
Intelligence noticed Chinese road building in northern Laos that had no relevance to the ongoing conflict with the United States but would be useful for postwar strategy to balance Hanoi or even a possible conflict over Laos. Tình báo ghi nhận sự xây dựng đường xá Trung Quốc tại miền bắc Lào là không có liên quan gì đến cuộc xung đột đang tiếp diễn với Hoa Kỳ, nhưng sẽ hữu dụng cho chiến lược hậu chiến tranh để đối cân với Hà Nội hay ngay cả một cuộc xung đột khả hữu trên nước Lào.
In 1973, after the Paris Agreement to end the Vietnam War, Zhou and I were negotiating a postwar settlement for Cambodia based on a coalition among Norodom Sihanouk (the exiled former ruler of Cambodia residing in Beijing), the existing Phnom Penh government, and the Khmer Rouge. Trong năm 1973, sau Hiệp Định Paris chấm dứt Chiến Tranh Việt Nam, họ Chu và tôi đang thương thảo một giải pháp hậu chiến cho Căm Bốt dựa trên một liên hiệp giữa Norodom Sihanouk (nhà cựu lãnh đạo Căm Bốt lưu vong, cư trú tại Bắc Kinh), chính phủ đương quyền tại Nam Vang, và phe Khmer Đỏ.
Its main purpose was to create an obstacle to a takeover of Indochina by Hanoi. Mục đích chính của nó là tạo lập một chướng ngại vật cho một sự chiếm đoạt Đông Dương bởi Hà Nội.
The agreement ultimately aborted when the U.S. Congress in effect prohibited any further military role for America in the region, making the American role irrelevant.5 Sự thỏa thuận sau hết đã bị yểu tử khi Quốc Hội Hoa Kỳ trong thực tế đã ngăn cấm bất kỳ vai trò quân sự nào khác cho Mỹ trong