
Mấy hôm nay bị ốm, mãi không khỏi... nửa đêm giật mình tỉnh dậy vì bị bóng đè, lật đật mở đèn ngủ, nằm co người lại một tư thế, một lúc mới tỉnh táo được, bật voice lên thì thầm nói chuyện... Em nói chay thôi, không biết mọi người có thích nghe giọng em không. Kiểu áp tai vào, nghe giọng em thì thầm bên cạnh ấy, em tự nghe cũng mê 🤣🤣🤣 haha. Viết về lần thả thính gần đây, mọi người đừng cười nhé. Ai cũng có những lúc yếu đuối, những lúc cô đơn, cũng muốn có ai đó bên cạnh, nhưng hoá ra, không có anh em vẫn tự tìm cách để chính mình ổn... Mọi chuyện đều tự có cách giải quyết của nó... À nghe em thì thầm chán rồi, thì nghe em hát nhé, hôm trước mới song ca với bạn nào ý một bài - Chúc em ngủ ngon/ Chúc anh ngủ ngon 🥰
Jan 15, 2021
28 min

Mọi người có biết điều gì tàn nhẫn nhất trên thế giới này không? Đấy chính là thời gian, khiến chúng ta nhớ, khiến chúng ta quên, khiến chúng ta day dứt, khiến mọi thứ có thể xoá nhoà... Đôi khi những cảm xúc trong lòng thật sự không thể nói rõ ràng được.
Giống như đột nhiên tôi nhớ lại hình ảnh bố mình, vẫn dáng vẻ đó, đứng trong bếp nấu những bữa ăn ngạt ngào hương thơm, bố lại cằn nhằn vài câu, nói chuyện bố mệt quá phải vào viện. Nhưng thời điểm đó tôi quá trẻ con cũng như vô tâm, bố tôi lại quá chủ quan không xét nghiệm kỹ, rồi trốn viện về. Tôi vẫn nhớ bố ở đó, vững vàng, sừng sững, không gì có thể khiến bố gục ngã. Bố lại tiếp tục làm cơm, còn tôi lại mải chơi. Lúc nào bố cũng chiều cả nhà, cơm canh dọn sẵn.
Nước mắt lại trào ra.
Tôi trách mình vì thói vô tâm.
Tôi trách mình quá ngu ngốc.
Tại sao mình lại không hiểu chuyện như vậy???
Tại sao?!!
Rất lâu sau này. Tôi từng gào thét trong câm lặng vì những lỗi lầm bản thân gặp phải. Dù có làm như thế nào chăng nữa, bố cũng không thể trở lại. Không thể quay lại như lúc xưa.
Đó là khi tôi thấy hận chính bản thân mình, vì bất lực. Vì đáng ra mọi thứ có thể khác. Dù tôi đã cầu xin ông trời hàng trăm hàng ngàn lần. Dù tôi nguyện đánh đổi tất cả mọi thứ tôi có, kể cả độc thân cả đời, kể cả san sẻ tuổi thọ. Nhưng bố không ở lại. Bố phải đi rồi.
Giờ đây, khi không còn là con bé ngu ngốc năm xưa. À, vẫn ngu ngốc như cũ. Bố thì vẫn vậy, mãi là hình tượng chẳng thể xoá nhoà. Nhưng bố không còn nữa. Không còn ở bên nữa.
Nov 26, 2020
18 min

Anh đi lạc trong sóng gió cuộc đời
Nào biết đâu sớm mai liệu bình yên có tới
Âu lo chạy theo những ánh sao đêm
Ngày cứ trôi chớp mắt thành phố đã sáng đèn
Ta cứ lặng lẽ chạy thật mau
Yêu thương chẳng nói kịp thành câu
Biết đâu liệu mai còn thấy nhau
Thức giấc để anh còn được thấy
Ánh mắt của em nhẹ nhìn anh
Đôi tay này sẽ không xa rời
Tạm gác hết những âu lo lại
Cùng anh bước trên con đường
Ta sẽ không quay đầu
Để rồi phải tiếc nuối những chuyện cũ đã qua
Giữ trái tim luôn yên bình
Và quên hết những ưu phiền vấn vương
Cuộc đời này được bao lần nói yêu
Anh biết nơi để quay về
Em biết nơi phải đi
Anh biết chỗ trú chân dọc đường
Để tránh cơn mưa hạ đến mỗi chiều
Ta biết trao nhau ân cần
Biết mỗi khi vui buồn có nhau
Thời gian để ta trưởng thành với nhau
Nhảy với anh đến khi đôi chân rã rời
Hát anh nghe những câu ca từ ngày xưa cũ
Thì thầm khẽ anh nghe em vẫn còn bao niềm mơ
Ôm lấy anh nghe mưa đầu mùa ghé chơi
Một giây không thấy nhau
Như một đời cô đơn quá
Trời mù mây bỗng nhiên ngát xanh
Khi em khẽ cười
Một ngày anh biết hết nguyên do
Của những yên vui trong đời
Ngày mà duyên kiếp kia đưa ta
Gần lại với nhau
Tạm gác hết những âu lo lại
Cùng anh bước trên con đường
Ta sẽ không quay đầu
Để rồi phải tiếc nuối những chuyện cũ đã qua
Giữ trái tim luôn yên bình
Và quên hết những ưu phiền vấn vương
Cuộc đời này được bao lần nói yêu
Anh biết nơi để quay về
Em biết nơi phải đi
Anh biết chỗ trú chân dọc đường
Để tránh cơn mưa hạ đến mỗi chiều
Ta biết trao nhau ân cần
Biết mỗi khi vui buồn có nhau
Thời gian để ta trưởng thành với nhau
Bờ vai anh rộng đủ để che chở cho em
Was a boy now a man cho em
Từng đi lạc ở trong thế giới điên rồ ngoài kia
Và tình yêu em trao anh ngày ấy đã mang anh về bên em
Yêu em như a fat kid loves cake
Nhắm mắt cảm nhận tình yêu tan dịu
Ngọt trên môi khi em hôn môi anh đây
Không có happy ending
Mỗi bình minh ta biết thêm trang mới
Nối dài câu chuyện mình
Như trong mơ nơi xa kia xanh biếc xanh biếc
Thiên đàng bên em nơi đây anh biết anh biết
Bóng đêm đã qua yên bình
Có thêm chúng ta nghe lòng đàn từng câu ca
Cuộc đời này chẳng hề hối tiếc
Những tháng năm ta đi cùng nhau
Anh biết em luôn ở đó nơi anh thuộc về
Tạm gác hết những âu lo lại
Cùng anh bước trên con đường
Ta sẽ không quay đầu
Để rồi phải tiếc nuối những chuyện cũ đã qua
Giữ trái tim luôn yên bình
Và quên hết những ưu phiền vấn vương
Cuộc đời này được bao lần nói yêu
Anh biết nơi để quay về
Em biết nơi phải đi
Anh biết chỗ trú chân dọc đường
Để tránh cơn mưa hạ đến mỗi chiều
Ta biết trao nhau ân cần
Biết mỗi khi vui buồn có nhau
Thời gian để ta trưởng thành với nhau
Nov 25, 2020
4 min

Định làm episode nói xấu chó mèo 🤣🤣🤣 xong lại mê muội bài này nên up trước. Mị không biết ai đó nghe bài này có thấy xốn xang không :)) nhưng kệ, mị thích tên bài hát - cứ có cảm giác ở đâu đó có người luôn chờ mình 🥺🥺🥺, có người sẽ vĩnh viễn không bỏ rơi mình ...
Nov 20, 2020
6 min

心很空 天很大 雲很重 我恨孤單 卻趕不走
Xīn hěn kōng tiān hěn dà yún hěn zhòng wǒ hèn gūdān què gǎn bu zǒu
Cõi lòng trống rỗng, bầu trời rộng lớn, mây xếp thành lớp, tôi căm ghét sự cô đơn, nhưng chẳng thể ra đi @(・●・)@ lúc add nhạc vào không thấy chỗ chỉnh âm lượng của nhạc background luôn \(//∇//)\
.
捧著她的名字 她的喜怒哀樂 往前走 多久了
pěngzhe tā de míngzì tā de xǐ nù āiyuè wǎng qián zǒu duōjiǔle
nâng niu cái tên của cô ấy, và cả biết bao niềm vui nỗi buồn nơi em nữa, cứ thế đi về phía trước đã bao lâu rồi nhỉ
Nov 1, 2020
35 min
