Biết
Biết
Trong Suốt
THỰC TẠI CHỈ LÀ TỎA CHIẾU CỦA BIẾT RA CÁC SUY NGHĨ VÀ ẤN TƯỢNG GIÁC QUAN. Facebook: https://www.facebook.com/zangthalpa
Cuộc sống hằng ngày của con bây giờ chính là Đại Giác Ngộ
CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY CỦA CON BÂY GIỜ CHÍNH LÀ ĐẠI GIÁC NGỘMột học trò hỏi:- Con nghĩ giác ngộ là khi một người nhận ra người đó luôn là Biết và không còn quên sự thật đó nữa. Nhưng con cũng học là 'nhận ra' hay 'lúc nào cũng nhớ' chỉ là nội dung của Biết, hiện ra và biến mất trong không gian của Biết, trong khi Biết thực sự - giác ngộ thực sự luôn ở đây. Cho nên con không thể hợp lý hóa được giác ngộ, nó có vẻ vô lý với con. Làm thế nào để giải thích 'thời điểm' một người chuyển hóa từ vô minh thành giác ngộ?Trong Suốt:- Thứ nhất con đang nói ở góc độ của cái 'tôi', 'tôi là thân tâm này'. Góc độ của tôi là góc độ tin vào suy nghĩ.Khi con tin 'tôi tu', 'tôi chứng', con đang tin vào nội dung suy nghĩ. Nhưng thực ra, cái đấy chỉ có trong suy nghĩ thôi. Con nhìn mà xem: 'tôi' nằm ở đâu trước mặt? Tu hành nằm đâu? Không thấy nhưng mà vẫn có cái 'tôi tu hành'.Suy nghĩ phải hợp lý hóa mô hình giác ngộ, phải hợp lý hóa thế giới này. Nó phải cho giác ngộ vào một mô hình nào đó mà nó có thể nắm bắt được, phân tích được, hiểu được.Những bậc giác ngộ là phiên bản 'hợp lý hóa' của suy nghĩ. Suy nghĩ tin rằng có thời gian, tin rằng có tôi thế nên có một mô hình giác ngộ như con đang tin là Đức Phật: đầu tiên là vô minh, sau đó ngồi thiền dưới cây bồ đề, sau đó giác ngộ và không bao giờ quên nữa. Nhưng con nhìn thử vào cái đấy xem có phải chỉ là nội dung của suy nghĩ không? Khi con ngồi đây, con có nhìn thấy Đức Phật không? Có số điện thoại không? Thế tại sao con lại tin có Đức Phật sinh năm bao nhiêu, giác ngộ năm bao nhiêu? Đấy có phải là toàn nói về nội dung suy nghĩ không?Như vậy, 'sự tu hành' và 'sự giác ngộ' có thật không, hay chỉ là nội dung suy nghĩ? Muốn có 'tu hành' thì phải có suy nghĩ, nhưng con nhìn xung quanh đây thì làm gì có 'tu hành', làm gì có 'giác ngộ'.Khi con đã tin vào một mô hình rằng có 'tôi', có 'tu hành', có 'giác ngộ' thì con cần một sự hợp lý, bởi suy nghĩ hợp lý hóa: tôi sinh ra, tôi vô minh, tôi trưởng thành, tôi hiểu ra, tôi giác ngộ, tôi không quên nữa. Mô hình đó nằm trong suy nghĩ.Nhưng trong thực tế, không thể có ai đi tu, không thể có ai giác ngộ, không thể có sự nhớ, sự quên. Trong kinh Kim Cương, Đức Phật còn giảng không có người giác ngộ. Không có 'người', không có 'sự giác ngộ' mà lâu nay con tưởng. Cái đấy chỉ là mô hình suy nghĩ để hợp lý hóa thôi.Cho nên , 'tôi tu', 'tôi vô minh', 'tôi giác ngộ' đều không có thật, chỉ là tưởng tượng. Con đang tưởng tượng, mà con còn muốn nó hợp lý. Khó quá!- Thứ hai: “Đã là tưởng tượng, sao cần phải hợp lý?”Ví dụ, hãy thử tưởng tượng con đi bộ một bước từ hôm nay về ngày hôm qua. Tưởng tượng xong rồi, làm thế nào con có thể hợp lý hóa nó?Thậm chí, nếu tưởng tượng thêm: ‘Nếu về ngày hôm qua thay đổi con, thì có con ngày hôm nay không?’ Hợp lý hóa thế nào bây giờ? Con có thể tưởng tượng một cánh cửa thời gian nào đó. Nhưng nếu: ‘Liệu quay ngược thời gian giết người trong quá khứ đi, thì còn có người để dùng cánh cửa thời gian nữa không?” Hại não chưa?Bởi vậy, con tưởng tượng một người giác ngộ thì dễ. Nhưng con tưởng tượng tiến trình giác ngộ thì rất khó. Mâu thuẫn của con rất dễ lý giải: tưởng tượng ra thì dễ, hợp lý hóa nó thì khó!Con có thể hợp lý bằng đọc hết sách vở nhà Phật: tu hành ba a tăng tì kiếp thế nào, đoạn trừ từng phần vô minh thế nào. Nhưng nếu con nhận ra: đấy chỉ là tưởng tượng thì xong luôn. Nó không cần hợp lý! Đã tưởng tượng, sao cần phải hợp lý?...(Trích bài nói chuyện "Biết bồng bềnh hay Biết bận bịu, Hà Nội, ngày 16/10/2021)
May 11, 2022
15 min
Ví sao mọi thứ luôn hoàn hảo?
VÌ SAO MỌI THỨ LUÔN HOÀN HẢO?Mọi thứ luôn hoàn hảo vì nó là biểu diễn của Biết, là cảnh hiện ra trong Biết và tan vào Biết. Nó không có thật và con cũng không phải là người chịu đựng những điều đấy. Con là Biết đang xem cảnh đấy. Mọi thứ là sáng tạo vô cùng của Biết và không có thật nên nó hoàn hảo. Còn nếu nó là thật thì nó không hoàn hảo vì nó sẽ ích lợi cho cái này và hại cho cái kia.Cảm giác hoàn hảo chỉ đến khi con nhớ mình là ai và cảnh này là cảnh gì mà thôi. Nếu con không quên điều này thì con còn sợ điều gì nữa? Có gặp chuyện gì thì cũng chỉ là ảo ảnh hiện ra trong Biết thì có gì mà sợ. Gặp chuyện gì thì cũng là Biết biểu diễn ra ảo ảnh thế thôi và con cũng không phải người ở đấy để mà sợ.Con là cái Biết bao trùm khắp. Con chứa tất cả cảnh bên trong con. Tại sao con xem phim và thấy hoàn hảo? Vì dù bộ phim có cảnh gì hiện ra thì con cũng không bị sao cả. Nếu con là nhân vật trong phim thì làm sao hoàn hảo được. Như vậy, câu "mọi thứ luôn hoàn hảo" sẽ nhắc con đến điểm này, con là Biết và mọi thứ là cảnh hiện ra trong con. Con không phải là người này, không nhận ra điều đó thì con không thấy hoàn hảo được.(Trích: "Bí kíp mọi thứ luôn hoàn hảo", Đà Nẵng 27.12.2021)
May 9, 2022
3 min
Làm thế nào để được giải phóng thật sự?
LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC GIẢI PHÓNG THẬT SỰ?Khổ có trong âm thanh không?Khổ có trong hình ảnh không?Khổ có trong xúc chạm không?Khi đi tìm con sẽ thấy khổ chỉ trong suy nghĩ thôi.Nói như thế không phải là diệt suy nghĩ để hết khổ mà chỉ cần hiểu Sự thật. Càng hiểu Sự thật thì con thấy không cần phải diệt gì hết. Diệt khổ một cách thông thường thì không thể hết khổ được. Con đường này là con đường tự do với khổ, ở ngoài đau khổ. Sư phụ không dạy để các con thay đổi thực tại và chính các con. Con đường thoát khổ của con không phải sửa để hết khổ, hết vô minh, hết buồn v.v.. Không cần. Nhưng con cần nhận ra con là cái gì. Hoặc thực tại là cái gì?Thực tại hóa ra chỉ là Biết thôi. Khi nhận ra cái đấy rồi thì con tự nhiên thư giãn với mọi thứ. Mọi thứ tự nhiên được giải phóng không còn vấn đề gì nữa. Thực tại lâu nay có tính trói buộc thì giờ có tính giải phóng do hiểu Sự thật. Con chẳng thay đổi gì cả, chẳng thông minh hơn, nghiêm túc hơn, lịch sự hơn v.v.. Nhưng cuộc sống cũ của con vốn không có tính giải phóng thì giờ tự có tính giải phóng. Giống như trong mơ khi con nhận ra đây là giấc mơ thì giấc mơ vẫn thế nhưng tự nó thành giải phóng. Khi đấy con thấy thế giới đã tự giải phóng và hoàn hảo sẵn rồi không cần phải làm gì thêm để giải phóng nó cả.(Trích từ buổi nói chuyện "Cảm giác rất thật nhưng cái nó nói thì không thật", Sài Gòn 01/01/2022)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 29, 2022
3 min
Mở rộng tầm mắt & cảm nhận tình yêu
MỞ RỘNG TẦM MẮT VÀ CẢM NHẬN TÌNH YÊUKhi con mở rộng mắt thì tâm con tự mở ra. Ngày xưa tâm con rất là hẹp, chỉ chứa được vài vật thôi. Mắt là cửa sổ tâm hồn, mắt con quyết định là tâm con mở hay là đóng. Hãy cứ mở rộng tầm mắt đi, con sẽ thấy tâm con mở ra. Con sẽ hiểu thế nào là sống như một tấm gương.Tâm con bắt đầu cảm nhận được nhiều thứ tinh tế hơn rất nhiều. Mở rộng tầm mắt, nhưng mà lại cảm nhận được nỗi buồn. Giống như con ở đây, mà con mở rộng tầm mắt, con sẽ thấy mặt bạn nào đó buồn, đúng không? Như vậy tâm con cảm nhận được nỗi buồn, mà trước đây nếu con tập trung mắt thì không thể thấy nổi luôn. Nỗi buồn cũng có mà ước mơ cũng có. Thế giới con trở nên vô cùng rực rỡ và phong phú. Con cảm nhận được cả cuộc sống luôn, chứ không phải chỉ có một chuyện. Cái quang phổ rộng lớn của cuộc sống, có yêu có buồn, có giận có vui, có thù hằn, có biết ơn, vv.. Trái tim con bắt đầu rung động vì cảm nhận được tình yêu. Rất nhiều loại tình yêu khác nhau. Thậm chí con chim mẹ mớm cho con chim con cũng là tình yêu mà. Thậm chí là con ong bay quanh một bông hoa, tình yêu không? Thế giới này nó không tách rời nhau như trước đây mình tưởng, mà hòa nhập vào nhau, gắn bó chặt chẽ với nhau, là một với nhau. Khi con mở rộng mắt ra, thì con và thế giới bắt đầu không tách ra nữa. Người kia và tôi không tách như mình tưởng. Cái đau khổ, vấn đề người kia ấy, nó giống như của tôi. Cái gì làm con phân biệt mình với người khác? Cái đầu tiên là cái hình. Đây là chân tay tôi. Khi con mở rộng tầm mắt rồi, con thấy mọi thứ một thể, một mặt gương thống nhất, không tách ra. Tự nhiên tình thương nổi lên. Cái đau đớn của người kia tự nhiên rất gần gũi với mình, nó không xa cách mình nữa. Cái nỗi lòng của người kia trở nên gần gũi, chứ không xa tít ở kia nữa. Tình yêu đấy. Tình yêu trong này là tình thương. Con cảm thấy cuộc sống, con cảm thấy tình thương. (Trích từ đoạn bình bài hát “Oh My love” của John Lennon, trong bài giảng “5 bước tri huyễn chi tiết”, 22.09.2019, Ba Vì)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 27, 2022
4 min
Ra khỏi dòng đau khổ vì thấy mọi thứ xảy ra không phải do con quyết định
RA KHỎI DÒNG ĐAU KHỔ VÌ THẤY MỌI THỨ XẢY RA KHÔNG PHẢI DO CON QUYẾT ĐỊNHẢo giác lớn nhất của các con là nghĩ rằng do hành động của con mà việc đó được giải quyết. Nhưng những chuyện mà các con đang lo đó không phải được giải quyết bằng hành động của các con, mà tất cả là do Biết biểu diễn.Khi nào con tin được điều đấy thì con mới bắt đầu mở cánh cửa để đi ra khỏi dòng đau khổ, lo lắng và sợ hãi. Trước khi thấm điều này thì con chỉ đi vào. Con làm a, làm b để giải quyết được vấn đề đấy. Làm xong rồi thì sẽ có những chuyện mới sinh ra để con lại lo lắng và sợ hãi. Con làm trong trạng thái lo lắng về kết quả xảy ra không theo ý mình.Vì vậy, các con cần nhắc để niềm tin mới, cách nghĩ mới len lỏi vào đời sống thường ngày của mình. Khi nào nó chưa thành phản xạ thì nó chưa xong. Phản xạ nghĩa là khi con cố đạt một cái gì đấy thì ngay lập tức con hiểu: "Ừ! Cứ cố đi, không sao. Nhưng được hay không là do Biết biểu diễn". Tại sao cố cũng không vấn đề gì? Tại vì cố cũng là do Biết làm, con không quyết định được việc mình cố hay không cố. Bên ngoài con vẫn hành động nhưng bên trong con rộng mở cho mọi loại kết quả xảy ra. Mình vẫn đi làm cuộc sống kiếm tiền nhưng mình rộng mở cho mọi kết quả. Ví dụ, kết quả gì? Kết quả đầu tiên là không ra tiền, kết quả thứ hai là rất nhiều tiền.Đây là cánh cửa ra, chỉ cần một điều này là đủ để con có thể giải quyết mọi vấn đề trên cuộc đời này. Trước khi mình nói đến những cái cao cấp hơn như con là Biết thì nó phải được xây dựng trên nền móng con không phải là cái người này, con không thể quyết định gì được hết mà tất cả là do Biết biểu diễn. Cái xác quyết ấy sẽ giải quyết nỗi khổ cho con và giúp con nhận ra mình là ai. Khi con xác quyết được rồi thì thực chất con chẳng cần lo gì nữa. Tại vì đã có một thứ lo cho con rồi. Cái đó to hơn con nhiều, giỏi hơn con nhiều, quyền lực bao la hơn con nhiều. Giống như chúng ta đi tàu hỏa ấy, con không cần vác hành lý trên vai nữa vì tàu đã chở cho con rồi, Biết lo cho con hết.(Trích từ buổi nói chuyện "Hãy nhắc cho đến khi thành phản xạ", Hà Nội 18.03.2022)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 21, 2022
5 min
Vẽ tranh trên mặt nước
VẼ TRANH TRÊN MẶT NƯỚCMọi thứ biến mất ngay khi chúng vừa hiện ra, giống như vẽ một bức tranh trên mặt nước.Dù đó là âm thanh, hình ảnh, suy nghĩ, cảm giác… ngay khi đang hiện ra chúng cũng đã đang biến mất, không gì có thể trụ lại dù chỉ trong một khoảnh khắc.Mọi thứ đều hiện ra rồi biến mất không dấu vết. Mọi dấu vết chỉ là trong tâm trí.Mọi thứ đến và đi một cách tự nhiên, chỉ có các xu hướng của tâm trí là muốn giữ cái gì đó lại.Hiểu một điều đơn giản này, bạn sẽ giải phóng tất cả mà không cần phải làm thêm bất cứ điều gì.Thời gian cũng là một ảo giác. Chỉ cần có mặt trọn vẹn trong hiện tại, bạn sẽ kinh nghiệm trực tiếp điều này.Trong Suốt,(Hà Nội, 06 tháng Năm, 2015. Dịch bởi Minh Ngân)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 19, 2022
2 min
Xác quyết trên một thứ
XÁC QUYẾT TRÊN MỘT THỨXác quyết trên một thứ là con xác quyết trên đời này chỉ có một thứ là Biết, không phải có hai thứ như có tôi và thế giới.Để dễ hiểu có thể lấy mặt gương làm ví dụ, trên mặt gương hiện ra cảnh 100 con chim đang bay, thì ở trên mặt gương chỉ có mặt gương thôi chứ không thực sự có 100 con chim đang bay ở đó. Tất cả chỉ là cảnh hiện ra trong gương, không có gì ngoài mặt gương cả.Xưa nay, con cho rằng có hàng trăm thứ trên đời này: tôi, đàn chim bay, mọi vật .v.v.. Nhưng bây giờ, khi đi vào Sự thật rồi, con cần xác quyết rằng từ xưa đến nay chỉ có cái Biết này là thật sự mà thôi. Mình không phủ nhận sự xuất hiện của các cảnh kia nhưng thật sự thì chỉ có một thứ là Biết.Các con học môn "À, hóa ra Biết đang biểu diễn cảnh..." (ví dụ cảnh một người đàn ông đang nghe sư phụ nói và gật đầu) thì nghĩa là: à, hóa ra chỉ có Biết, trên cái Biết đấy hiện ra nội dung một người đàn ông đang nghe sư phụ nói và gật đầu. Con xác quyết là: thực ra chỉ có Biết, những thứ khác như người đàn ông là nội dung được Biết biểu diễn ra, chỉ là cảnh hiện ra trong Biết mà thôi.Sau khi con đã xác quyết trên một thứ rồi, tự con sẽ thấy rằng con không phải là thân thể này nữa. Thân thể này là một cảnh, một nội dung hiện ra trong Biết. Nếu con đã xác quyết tất cả là biểu diễn của Biết, chỉ có Biết, mọi thứ đều là nội dung biểu diễn của Biết, hiện ra rồi tan biến trong Biết thì con sẽ khám phá ra bộ mặt xưa nay của con, đó chính là cái Biết này.Vì vậy, trong các bước thì xác quyết trên một thứ là bước tối quan trọng. Nếu con xác quyết được thì con tạm coi là bắt đầu sang bờ bên kia. Nếu con không xác quyết được thì con vẫn ở lại bờ bên này. Bờ bên này là bờ của nhầm lẫn. Bờ bên kia là bờ của trí tuệ.(Trích từ "Giới thiệu một lần nữa về Biết", Hà Nội, 3/10/2021)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 8, 2022
4 min
Từ bi mà không cần phải tỏ ra từ bi gì cả
TỪ BI MÀ KHÔNG CẦN PHẢI TỎ RA TỪ BI GÌ CẢMột học trò hỏi:Thưa Thầy, con rất đau khổ và băn khoăn mãi một điều: tại sao con không thể 'yêu thương vô điều kiện' như mọi người hay nhắc đến? Con đã cố gắng rất nhiều lần. Dù con rất yêu chồng con, rất thương anh ấy, nhưng mỗi lần anh ấy làm con trái ý thì con cứ hậm hực, ngầm trách. Con rất dằn vặt vì chính cái cảm xúc 'yêu thương rất có điều kiện' như thế đã đeo đẳng con suốt bao năm nay dù đã có 2 con với nhau. Xin Thầy cho con lời khuyên ạ?Trong Suốt:Vì cái Biết vốn có sẵn sự từ bi, khi con nhận ra mình là ai thì từ bi sẽ tự xuất hiện trong con mà con không cần phải đi trau dồi sự từ bi bằng cách giúp hết người này sang người khác. Khi con nhận ra mình là Biết và tất cả nội dung của Biết là ở trong con, thì tự con sẽ không muốn lấy cái gì của thế giới này nữa. Mà tự con sẽ thấy đầy đủ, con sẽ sẵn sàng trao tặng những gì mình có cho thế giới.Sự từ bi sẽ tự hiện ra, chứ không cần thiết phải tìm cách trau dồi sự từ bi cho cái tôi này, rồi đi giúp hết cái tôi này đến cái tôi khác. Đấy là cách trau dồi từ bi kiểu cũ. Cách đấy có giá trị, rất giá trị là khác, vì nó làm cho người ta bớt cái tôi đi và giúp phát triển các phẩm tính khác. Tuy nhiên, nó là giá trị tương đối. Vì nền tảng là con vẫn tin mình là cái tôi này thì không thể nào tuyệt đối được.Còn khi con nhận ra mình là ai thì con sẽ có sự từ bi tuyệt đối. Từ bi mà không cần phải tỏ ra từ bi gì cả, tự mọi hành động sẽ toát ra sự từ bi.Ví dụ, khi con nhìn người khác, mà con thấy ngay đó là mình, thì không đời nào muốn hại họ cả. Thấy họ khổ tự mình thương, như tay phải với tay trái mình đau, mình thấy thương ngay lập tức. Nó đến tự nhiên, không cần phải nghĩ tới việc tôi phải thương nó, mà mình phải chữa ngay cho nó chứ! Hay ở chỗ là, con nhìn thấy mình, con cũng thương mình luôn, chứ không phải là chỉ thương những người trên thế giới này, còn mình thì mặc kệ. Vì tất cả đều bình đẳng, tay nào đau thì chữa tay đấy. Con sẽ tự biết thương chính mình như thương người khác.Nhưng ‘chính mình’ chỉ là cách nói thôi, con không phải cái ‘mình’ - cái ‘tôi’ này nữa. Nếu giả sử con là cô A đang yêu anh B, sau khi nhận ra con là ai, con sẽ thương cả cô A và anh B. Khi con thấy cô A đau khổ con sẽ tìm cách chữa cho A như thể con tìm cách chữa cho anh B một cách tự nhiên. Con không muốn làm gì gây tổn thương cho B nhưng con cũng sẽ không muốn làm gì gây tổn thương cho A.Còn sự từ bi cũ là gì? Tôi là A và tôi phải thương B. Vậy một ngày nào đó, B làm tổn thương A thì A lại phải chọn: tôi không yêu được B nữa vì tôi phải bảo vệ bản thân tôi trước. Đây cũng là lý do các con yêu nhau mà bị tổn thương thì nhất định không thể yêu nhau được nữa. Các con chỉ có thể yêu đến một mức độ tổn thương cho phép, nhưng đến khi người kia làm mình tổn thương đến mức độ nhất định rồi là mình không thể yêu người ta được nữa. Vì mình là người này cơ mà! Chỉ khi con là Biết thì con sẽ thương cả 2 người. Khi hai người làm khổ nhau thì con thương cả hai người cùng lúc. Chứ con không chỉ thương chính mình mà con không thương người kia nữa.Tình thương khi này sẽ rất khác, nó rất tự nhiên! Không cần phải lập kế hoạch rằng tôi phải cho rải lòng từ bi gì cả, vì đã thấy hai cái thân tâm đau khổ ở ngay đây thì đương nhiên phải thương rồi. Con sẽ có sự bình đẳng, không cần phải hi sinh cái thân kia để bảo vệ thân này nữa.Vì vậy con sẽ hiểu tình thương tuyệt đối không phải là kiểu theo một người lập kế hoạch để thương cả thế giới này để tăng lòng từ bi nữa. Không cần! Dù loại tình thương đó cũng rất tốt vì nó có giá trị tương đối trong một giai đoạn nhất định. Con vẫn nên trân trọng nó, nhưng mà con sẽ thấy không cần hành động như thế nữa. Con không cần phải tỏ lòng thương với thế giới nữa vì con đã thương sẵn thế giới rồi, thế giới đã là một phần của con rồi. Lúc đấy con sẽ hiểu những khái niệm về tình yêu vô ngã, vị tha, hi sinh, v.v... ở góc độ khác chứ con sẽ không hiểu đơn
Apr 6, 2022
8 min
Tắt của tắt đến Vô Ngã
TẮT CỦA TẮT ĐẾN VÔ NGÃMột học trò hỏi:Sau khi con thực hành thiền 6 tháng, con thấy đâu cũng là Biết. Nhưng con cảm thấy "Tôi là người thấy mọi thứ là Biết". Sư phụ có thể chỉ cho con rõ vướng mắc của con không?Trong Suốt trả lời:Cản trở lớn nhất của việc tu hành là việc tin mình là một cái 'Tôi’. ‘Tôi sẽ chứng ngộ Biết’ còn kinh khủng hơn nữa, đó là cái ‘Tôi’ hành giả. “Tôi sẽ chứng ngộ”, “Tôi sẽ tiến bộ”, “Tôi đang ở trạng thái này kia”, “Tôi đã chứng ngộ chưa nhỉ?’ Những ‘Tôi’ đấy là cái cản trở cuối cùng. Nhận ra rằng cái ‘Tôi’ chỉ là cảm giác hiện ra trong Biết là xong, cản trở cuối cùng được gỡ bỏ.Mọi cản trở quay về ngã chấp, chấp rằng có ‘cái Tôi’, tin rằng có ‘cái Tôi’ thực sự ở đây. Người hiện đại sau khi hiểu hết rồi, vẫn tin rằng ‘có Tôi’ là người ở đấy, để mà hiểu, mà nắm bắt, tiến bộ trên con đường, trở thành 'bậc giác ngộ'. Nhận nhầm giặc là cha! Nếu con không nắm được mấu chốt thì con cứ nghĩ ‘con’ chứng ngộ được điều này điều kia, lên trình độ này trình độ kia.Hãy nhìn vào cảm giác ‘có Tôi’, thấy rằng ‘Tôi’ chỉ là một cảm giác hiện ra trong Biết, không có ‘Tôi’ nào hết trên đời này cả.Cảm giác ‘có Tôi’ lừa rằng: ‘vì có cảm giác có Tôi, nên suy ra rằng có Tôi ở đây, Tôi làm điều này điều kia.’ Cảm giác quá rõ! Nhưng, sự lừa đảo xảy ra ở đoạn sau, không phải ở đoạn trước. Cảm giác ‘có Tôi’ không lừa, nhưng sự SUY RA rằng ‘có Tôi’ thì mới là thứ lừa. Cắt ở đó, là hết! Cảm giác ‘có Tôi’ vẫn liên tục hiện ra, con không thể tránh được. Vấn đề con chỉ là bị lừa hay không bị lừa thôi.Cách hiệu quả, là con chịu khó nhìn vào cảm giác có Tôi nhiều, thì sức mạnh lừa đảo của nó yếu dần đi. Không cần sửa nó, chỉ cần nhìn vào nó, thấy nó, thế mà sức mạnh của nó yếu đi. Càng thấy nó, con càng nhận ra làm gì có ‘Tôi’ nào, chỉ là cảm giác ‘có Tôi’ thôi! Bởi cảm giác ‘có tôi’ hiện ra và lừa rằng ‘đây là có Tôi đây’! Bây giờ, nhìn thấy sự lừa đảo rồi, tự nhiên sức mạnh nó yếu đi.Đấy là mấu chốt. Con cứ tự tin mà sống trong cảm giác có 'Tôi'. Tự tin được xây dựng trên việc hiểu rằng nó chỉ là biểu diễn của Biết thôi, chỉ là một cảm giác thôi, nó không chứng minh được là có ‘Tôi’, rằng cái gì là ‘Tôi’ cả.A la hán là ‘người giết được kẻ thù’, giết được ngã chấp, vì nó là trái tim của mọi thứ gây đau khổ. Khi giết kẻ thù thì con đâm vào tim, nó mới chết. Khi nhận ra cái 'Tôi' chỉ là một cảm giác hiện ra trong Biết thôi, còn con không phải là cái 'Tôi' ấy, thì lúc đấy nó biểu diễn thế nào cũng được. Khi con xem phim, khi con biết nhân vật chính không phải là con, thì nhân vật chính ấy làm gì cũng được. Nhưng ngược lại, nếu con nghĩ con là nhân vật chính, thì con sẽ sợ hãi, lo lắng hết cỡ, đúng không?Khi con không còn sợ cảm giác có 'Tôi' nữa, vì con hiểu nó chỉ là cảm giác thôi, thì đó là dấu hiệu của tiến bộ, chứ con không cần diệt cảm giác ‘có Tôi’. Con tự tin sống với cảm giác có 'Tôi', đến khi nó mất thì thôi. Nhưng nó không mất thì cũng chẳng sao cả. Đấy mới là thực sự giải phóng. Còn lúc nào cũng phải canh chừng xem cảm giác có 'Tôi' có hiện ra nữa không, thì đấy là bị trói buộc.Đây là con đường tắt vì thế, vì các con đường khác rất ham muốn diệt cảm giác có 'Tôi', nhưng không hiểu rằng đó chỉ là một cái 'Tôi' khác muốn diệt cái ‘cảm giác có Tôi’, ẩn dưới vẫn là ‘cái Tôi’. Tu mãi vẫn không chứng được, bởi vì dùng chính cái tâm trí tạo ra vấn đề để giải quyết vấn đề.Mấu chốt lại, nếu con chịu khó nhìn vào cảm giác có Tôi đủ lâu, dần dần nó sẽ mất sức mạnh với con. Đấy là mấu chốt, và thế là xong. Đấy là tắt của tắt, bởi vì nó giải phóng con trong một đời: ‘Biết một điều, giải phóng tất cả’. Cái Biết đã là tắt rồi. Nhận ra cảm giác có Tôi cũng chỉ là nội dung của Biết là 'tắt của tắt'.(Trích từ buổi nói chuyện “Tắt của tắt là gì?”11.12.2021, Hà Nội)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 4, 2022
8 min
Hãy dũng cảm để quay lại đối diện với nỗi sợ
HÃY DŨNG CẢM ĐỂ QUAY LẠI ĐỐI DIỆN VỚI NỖI SỢMột học trò của Trong Suốt hỏi:Gần đây, xung quanh con nhiều người nhiễm Covid. Con cảm thấy bất an, con nên sống thế nào với nỗi sợ bây giờ?Trong Suốt trả lời:Khi con đối diện tình huống sợ hãi rằng thân tâm này sẽ bị hãm hại, hãy thực hành các bước ‘Lắng nghe - Thấu hiểu - Chấp nhận’ ngay trong nỗi sợ ấy, thì con sẽ trở nên rất dũng cảm.Đầu tiên, con hãy lắng nghe xem con đang sợ cái gì. Đừng đi tìm ngay giải pháp làm thế nào để hết sợ, bởi đây là tiến trình đòi hỏi sự hiểu biết mới nhận ra được. Hãy nhớ thật kỹ rằng: nếu con đang có cảm giác tiêu cực, tức là con đang sợ một kết quả xấu. Người ta thường sợ cái họ không biết, vì ở dưới là nỗi sợ cái không biết đấy sẽ lấy đi cái họ đã biết.Sau khi đã nhận ra con sợ cái gì rồi, thì hãy nhớ đến câu: ‘Mọi việc luôn hoàn hảo’. Đây là câu nói giúp con nhớ rất nhiều về sự thật. Con hãy nhớ rằng vì đây là biểu diễn của Biết, nên Biết muốn làm gì sẽ làm ra cái đấy. Con không thể chống lại cái con sợ được, vì Biết muốn con chết thì con chết. Không có vai trò của con, hoàn toàn là biểu diễn của Biết. Mọi việc là biểu diễn của Biết, và con chính là cái Biết đấy. Câu chuyện cũng chỉ là nội dung của Biết, cho nên con không thể nào bị hại được. Bởi vậy, nó luôn hoàn hảo.Khi nói rằng đời các con hoàn hảo thì cái Biết sẽ chấp nhận được, nhưng cái ‘Tôi’ sẽ không chấp nhận được. Đây sẽ là sự chấp nhận trong trí tuệ vì con đã hiểu rằng đây là biểu diễn của Biết. Khi đó con sẽ thoát khỏi câu chuyện, con không phải là thân tâm này, không phải là cái ‘Tôi’ đang bị hại nữa, mà con là cái Biết đang biết cảnh đấy.Cuối cùng, sau khi đã chấp nhận được, con sẽ trở nên dũng cảm và dám yêu thương chính nỗi sợ ấy. Con có thể quay lại và đối thoại với nỗi sợ ấy rằng: “Các bạn là ai, các bạn là gì, các bạn là một phần của tôi chứ ai? Tôi yêu các bạn, tôi thương các bạn vì các bạn là một phần của tôi. Cùng nhau, chúng ta sẽ về nhà bạn nhé.”(Trích buổi nói chuyện “Yêu chính mình theo kiểu mới”, Sài Gòn 04.01.2022)https://www.facebook.com/zangthalpa
Apr 3, 2022
4 min
Load more