Bu đã hy vọng người đang mở chiếc cửa gỗ màu đỏ nặng nề kia là bố nó, nhưng cuối cùng lại là cô thư ký. Vừa nhìn thấy thằng nhóc, khuôn mặt cô ta hiện lên biểu cảm khó hiểu như thể đang đọc đề bài kiểm tra thi học kỳ Toán. Phải mất một lúc cô mới nhận ra Bu, vì nó đã lớn hơn nhiều so với cách đây ba năm, trong khi cô ta vẫn y hệt như trước, vẫn khuôn mặt lem nhem phấn son như gã hề trong truyện Người Dơi cùng cặp ti to như mấy cô gái Tây trong băng video ca nhạc của anh trai Bu.
“Mày đến đây làm gì?”. Cô ta hỏi cộc lốc, hệt như cô giáo của Bu mỗi lần nó giơ tay thắc mắc về bài học trên lớp.
“Cháu... cháu muốn gặp bố ạ.” Bu rụt rè nói.
“Ở đây chẳng có ai là bố của mày cả. Căn nhà này chỉ có bố của con gái tao thôi.” Cô thư ký rít lên qua kẽ răng.
Sau khi nhận ra mình đang nói những lời quá khó hiểu với một đứa trẻ con tám tuổi, cô ta xua đuổi: “Mau cút về với con mẹ miệng lồn răng cá mập của mày. Còn bén mảng đến đây một lần nữa, tao sẽ trói chân tay mày lại để bán sang Trung Quốc đấy.”
Sau đó, giống như một cảnh trong bộ phim Hong Kong dài tập mà mẹ Bu thường xem, cô thư ký đóng sầm cánh cửa trước mặt nó.



