SỰ AN TOÀN VÀ NIỀM VUI CỦA SỰ CỨU RỖI – TỔNG QUÁT
1. Đôi khi trên dòng đời tựa sông chảy, trôi êm đềm,
Hoặc lắm lúc phong ba như cuồng điên;
Hoàn cảnh dẫu ra sao, Ngài dạy cứ nói vững tin:
“Ô hồn ơi, luôn an ninh, thật an ninh!”
Đk. Tâm tôi nay an ninh thay! Hồn tôi nay bình an thay, bình an thay!
2. Khi Sa-tan vùi dập, hoặc khi thử thách nguy nan,
Lòng hãy vững tin luôn trong bình an,
Rằng Christ biết chắc tôi tuyệt vọng, yếu đuối, bủa vây,
Nên Ngài đã đổ huyết cứu hồn tôi đây.
Đk. Tâm tôi nay an ninh thay! Hồn tôi nay bình an thay, bình an thay!
3. Vui thay khi tường tận về tư tưởng hiển vinh này:
Tội lỗi, ác gian tôi sạch từ nay,
Vì Chúa đã đóng đinh tại thập giá những xấu xa
Nên hồn hỡi, chúc tán Chúa, lòng hoan ca.
Đk. Tâm tôi nay an ninh thay! Hồn tôi nay bình an thay, bình an thay!
4. Nay tôi nương cậy Ngài, hoàn toàn sống Christ trong đời;
Và nếu tối tăm kia vây bọc tôi,
Thì sống chết ra sao, mọi buồn khổ Chúa mang rồi,
Êm dịu tiếng Chúa khẽ nói: bình an thôi!
Đk. Tâm tôi nay an ninh thay! Hồn tôi nay bình an thay, bình an thay!


