Show notes
Thấy tôi đi từ trong nhà ra trước với vẻ mặt thẫn thờ, cô vội lau nước mắt trên hai gò má rồi níu tay và ôm tôi lại: “Con ăn uống gì chưa? Cô mua gì cho con ăn nghe?”. Lúc đó, trong tôi là nỗi buồn cùng với sự run sợ nên đã vội đáp: “Dạ con ăn uống rồi”. Nước mắt cô lại rơi: “Cố gắng nghe con, cố gắng vượt qua, cố gắng học tập tiếp cho thật tốt nghe con”...

