Show notes
Mới đây, một người chị từng hỏi mình tại sao có thể vượt qua khoảng thời gian sau chia tay một năm trước nhanh đến thế. Thực ra là không hề nhanh. Sự mệt mỏi, tổn thương và những ấm ức vẫn thường trực ở đây. Nhưng mình cũng bảo với chị ấy rằng, vì dù có đau khổ thế nào đi nữa, mình vẫn phải tiếp tục sống. Hơn nữa, mình lại chỉ có một mình, chỉ có bản thân này để dựa vào thôi. Nên mình buộc phải thật khoẻ mạnh, phải sống thật tử tế và vui vẻ, vì mình cũng chỉ có một cuộc đời. Tại sao lại chỉ vì những người sẵn sàng rời bỏ mình mà phải sống tiếp một cuộc đời vô nghĩa?

