Đã bao giờ bạn dám bỏ mặc tất cả, thử sống với cảm giác bất cần một lần trong đời chưa? Đó là khi bạn rũ bỏ mọi thứ, mọi sự an toàn và chuẩn mực, mọi ánh nhìn của người khác để được là chính mình, thể hiện bản chất thật sự vốn có một cách thoải mái nhất.
Đó là khi bạn bất chấp tất cả, đấu tranh hết mình vì điều bạn muốn, vì điều bạn thích dù rằng có thể điều đó khiến mọi hình ảnh đẹp đẽ mà bạn xây dựng bấy lâu nay trong lòng người khác bỗng sụp đổ.
Đó là khi bạn không đặt nặng bất cứ điều gì, là yêu nhưng ko kì vọng vào tương lai, là ghét một cách rõ ràng, là được làm những gì khiến mình thấy vui vẻ và hạnh phúc mà không cần quan tâm đến sự phán xét của người khác. Mình sống cho chính những cảm xúc của riêng mình, tập trung lắng nghe trái tim và mong muốn thực sự của mình.
Đó là khi bạn tạm để trách nhiệm với gia đình, với người thân, với những người xung quanh sang một bên và sống như bạn vẫn mong muốn, sống cứ như thể ngày mai chẳng còn cho cơ hội để bạn làm những thứ tuyệt vời ấy nữa.
Show notes

