PT07.1 - THẤT BỒ ĐỀ PHẦN || Đại Đức THÍCH TRÍ HUỆ
Là bảy nhánh hay là bảy phương tiện nhiệm mầu giúp chúng sinh đi đến chỗ giải thoát giác ngộ. Ngày xưa lúc Đức Phật còn tại thế, Ngài đang tịnh tọa tại vườn Trúc Lâm, thành Vương Xá nhờ dùng thiên nhãn thông mà biết tôn giả Đại Ca Diếp lúc ấy đang lâm bệnh tại động Pipphali. Ngài liền đi đến chỗ tôn giả đang tĩnh dưỡng. Sau khi an tọa, Ngài dạy rằng:
- Này Đại Ca Diếp! Sức khỏe ông như thế nào? Cơn đau có trầm trọng lắm không? Bệnh tình của ông đang phát tác hay đã thuyên giảm? Biến chứng thuận lợi hay bất lợi?
- Bạch Đức Thế Tôn! Cơn đau rất trầm trọng, biến chứng càng ngày càng nguy hiểm, không thuận lợi.
- Này Đại Ca Diếp! Điều mà Như Lai đã giác ngộ, đã tu chứng và đã phát triển tròn đủ là Thất Giác Chi. Đó là con đường dẫn đến thượng trí, viên minh và Niết Bàn. Thật vậy, nầy Đại Ca Diếp! đó là bảy nhân sinh trí tuệ mà Như Lai đã giác ngộ, tu chứng, phát triển tròn đủ, con đường dẫn đến thượng trí viên minh Niết Bàn.
Thất Giác Chi - 7 chi phần của sự giác ngộ có ý nghĩa như thế nào trong đời sống tu tập.
------------------------------------------------
PT07.2 - CHÁNH NIỆM TỈNH GIÁC || Đại Đức THÍCH TRÍ HUỆ
Chánh niệm tỉnh giác là một yếu chỉ khi thực hành thiền Vipassana. Chánh niệm ở đâu thì phiền não không có khả năng dậy khởi, tức là công đức phát sanh ngay chỗ đó. Có công đức, chúng sanh sẽ được về các cảnh giới lành. Thất niệm đưa đến phóng dật, tâm sẽ phát sanh đủ loại phiền não làm mất đi sự thanh tịnh, sáng suốt. Như trong đoạn Kinh Sa Môn Quả, Đức Phật chỉ rõ rằng:
"...Thế nào là Tỳ-kheo chánh niệm tỉnh giác? Ở đây, Tỳ-kheo khi đi tới, khi đi lui đều tỉnh giác; khi nhìn thẳng, khi nhìn quanh đều tỉnh giác; khi co tay, khi duỗi tay đều tỉnh giác; khi mang y kép, bình bát, thượng y đều tỉnh giác, khi ăn, uống, nhai, nuốt đều tỉnh giác; khi đi đại tiện, tiểu tiện đều tỉnh giác; khi đi, đứng, ngồi, nằm, thức, nói, yên lặng đều tỉnh giác.
Như vậy, Tỳ-kheo chánh niệm tỉnh giác” Chánh niệm sẽ giúp chúng ta kiểm soát được dòng nghiệp trên tự thân, do tâm tư hoàn toàn tỉnh táo và sáng suốt, biết rõ đối tượng đang tiếp xúc hay thức tỉnh về việc mình đang làm. Nó là một hình thái thiền hành được áp dụng trong đời sống thường nhật, thể hiện qua việc chú tâm nhận biết hay chánh niệm tỉnh giác về các hoạt động của thân thể, vừa khiến cho tâm thức diễn tiến một cách thư thái, hài hòa, thông suốt, vừa khiến cho mọi hoạt động trở nên khoan thai, nhịp nhàng, chuẩn xác.
Đây cũng là một trong các phương pháp huấn luyện tâm, làm cho tâm trở nên tươi tỉnh, yên lắng, thanh tịnh, không còn bị chi phối hay ô nhiễm bởi các triền cái hay tập khí tham-sân-si. Nói cách khác, đó là pháp môn tu tập và phát triển tâm thức dựa trên sự chú tâm nhận biết hay quán niệm về các sinh hoạt thường nhật, có công năng làm tăng trưởng niệm lực, định lực, tuệ lực, hướng đến đoạn trừ hoàn toàn mọi gốc rễ của phiền não khổ đau là tham-sân-si hay dục lậu, hữu lậu, vô minh lậu.
------------------------------------------------
PT.07.3 - Vấn Đáp THIỀN VÀ THỰC TẬP THIỀN VIPASSANA || Đại Đức THÍCH TRÍ HUỆ
kính mời Đại chúng cùng đón xem và nghe Pháp nhiều an lạc.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.



